View RSS Feed

Hero

Thoáng Chốc Ta Là Của Nhau…

Bầu chọn cho bài này
Một ghi chép được lấy cảm hứng từ: Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi. Và là giấc mơ của một người ngoài hành tinh sống tại tiểu hành tinh B297 chót tương tư một công dân ưu tú của trái đất...vào những ngày cuối hè và đầu thu năm hai ngàn mười chín!


Na tỉnh giấc bởi tiếng chuông điện thoại kêu inh ỏi. Nó khó chịu tìm quanh giường để tắt chuông nào ngờ lơ ma lơ mơ lại bấm đúng cái nút nghe. Giọng đầu dây bên kia khiến Na tỉnh hẳn ngủ và không tin nổi vào tai mình, Na lặng thinh và đơ mất cả chục giây để định hình lại cái câu:

-Trời đẹp như này sao cứ ngủ nướng hoài thế Na, dậy mau chúng ta đi hẹn hò thôi nào!

Trời ơi, giọng của Thiều Anh mà, chắc chắn của Thiều Anh- chàng trai Na đang rơi hết cả liêm sỉ, và vừa hôm qua thôi Na mặc kệ hết sự đời gào thét giữa phố rằng tại sao, tại sao Na không xinh đẹp được một tí, tại sao Na trước kia không học chăm chỉ thêm để xứng đôi vừa lứa, tại sao Na không biết khéo léo hơn, dịu dàng đúng lúc trước Thiều Anh, tại sao chàng trai ấy lại không thuộc về Na mà là một cô gái khác…

Thế mà, vừa nãy thôi Na nghe rõ rành rọt từng chữ một và một lời đề nghị không thể ngọt ngào hơn từ Thiều Anh! Na run run định hỏi lại Thiều Anh đang chờ máy thì nó chợt khựng lại vội ném chiếc điện thoại xuống, Na phát hiện ra giọng mình không giống giọng mình, lúc này Na mới nhìn quanh căn phòng, mọi thứ đều khác lạ, Na nhảy khỏi giường chạy lại chiếc gương, Na hét lên như thể ngày tận thế!

Na không biết bằng cách nào, tự dưng nó trở thành một con người khác, khác 100%- nghĩa là Na đang không là Na, Na đang trong hình hài một người con gái khác! Na sợ hãi co ro ngồi nép vào góc giường và chẳng biết làm gì ngoài gào khóc. Khóc hoài như thế được một lúc thì Na bình tĩnh lại, nó lau nước mắt và tự chấn an, có lẽ nó đang mơ thôi chứ ở đời nào có cái sự phi lí như thế này. Vậy là Na an tâm, và nó nghĩ về cuộc điện thoại của Thiều Anh, Na đang vẫn bỏ ngỏ một cuộc hẹn hò mà sự thực là Na chưa bao giờ dám hoang tưởng tới. Na cầm lại chiếc điện thoại định gọi cho Thiều Anh thì nó chợt khựng lại lần thứ hai. Na phát hiện ra tại sao Thiều Anh gọi nó là Na nhưng nó lại trong hình hài một cô con gái khác? Na nhìn xung quanh căn phòng ngủ màu xanh pastel đầy nữ tính, căn phòng bé nhưng rất ngăn nắp, mọi thứ được bài trí đều toát lên sự dịu dàng dễ chịu. Trên tường treo một vài bức ảnh gia đình, chụp cùng bạn bè, ảnh riêng cô gái ngày tốt nghiệp…Na mở vài ngăn kéo tìm thêm thông tin nhưng không ích gì. Na ngồi phịch xuống giường có vẻ thất vọng khi không có được câu trả lời. Chiếc điện thoại chợt đổ chuông lần nữa. Cuộc gọi tới vẫn là Thiều Anh. Na nhìn một lúc đăm chiêu. Nếu thực sự là giấc mơ thì sao nó lăn tăn làm gì, kệ thôi. Biết đâu oppa giời thương cho nó được hẹn hò với Thiều Anh một lần, thế thì nó phải trân trọng và dùng cẩn thận lần này. Mọi thứ khác mặc kệ hết thôi. Thế là Na bấm nghe và đồng ý!



Na đi một vòng quanh căn hộ rồi quay lại căn phòng ngủ, nó soi kĩ hơn trong gương- khuân mặt này, thật dễ cưng hết mức luôn. Na chải lại mái tóc đen nháy ngang vai rồi mở chiếc tủ quần áo. Chiếc tủ giản dị với mấy bộ sơ mi và đôi ba chiếc váy nữ tính. Na chọn cho mình một chiếc đầm in bông cúc daisy, nó sửa soạn thật nhanh vì không muốn mất thêm thời giờ để gặp Thiều Anh. Na nhìn từ hành lang xuống đã nhận ra Thiều Anh đứng đợi phía dưới. Nó hớn hở chạy nhanh từ tầng ba khu tập thể xuống tầng một. Chợt Na đi chậm lại, rồi nó lép vào bờ tường để Thiều Anh không thấy nó khi chàng ngoảnh lại xem Na xuống chưa. Na lén nhìn Thiều Anh như thế một lúc với rất nhiều trìu mến- Không biết vì dưới kia là chàng trai Na thương mến đứng đợi hay vì nắng vừa lên mà khu tập thể cũ kĩ sáng bừng lạ kì…


Điện thoại trong tay Na báo một cái mess của Thiều Anh: "cứ thư thả chuẩn bị nhé, tớ chờ cậu dưới này.” Na mỉm cười, hơi run run tiến chậm lại, gần hơn chàng trai mà nó chót thương mến thương một năm nay.


- Hem…Na lấy ngón trỏ gõ nhẹ lên vai Thiều Anh.


- Na.


- Chào cậu, Thiều Anh.


- Trời, hôm nay tự dưng lại khách sáo vậy á. Cơ mà, nhìn Na dễ thương muốn xỉu luôn á.


Thiều Anh giả bộ đưa tay lên và nghiêng đầu ngất vô khiến Na bật cười ngượng ngùng!


Na ngồi sau Thiều Anh mà nó không khỏi rời mắt trước bờ vai dài rộng của chàng trai mới tối qua Na tưởng mình sẽ chấm dứt không yêu đơn phương nữa…


- Cậu muốn đi đâu? Thiều Anh quay ra hỏi. Na ngập ngừng:


- Tớ tưởng hôm nay cậu có tiết dạy buổi chiều mà?


- Uhm, nhưng tớ có thể nhờ anh Thạch dạy giúp. Nếu bỏ mặc cậu vào một chiều mùa thu đẹp như này tớ không an tâm lắm!


- Haha, nhưng tớ muốn làm ngược lại đấy. Tớ không muốn cậu bỏ mặc sinh viên của mình để đi hẹn hò với tớ.


- Vậy làm sao đây?


- Sao nữa, cậu dạy buổi chiều mà, tới chiều ta sẽ tính chuyện đó.


- Haha, thế giờ sao?


- Cậu sẽ làm cùng tớ một số việc chứ?


- Chỉ cần bên cậu, tớ luôn sẵn sàng hết á!


- Uhm… thế thì chúng ta đi xem phim nhé! Đợi tớ xíu- Na mở điện thoại tìm rạp và mừng rỡ- may quá, hôm nay là suất chiếu cuối cùng của trời sáng rồi nè.


- Cậu thích thể loại này từ khi nào thế, trước chưa thấy cậu nói vụ phim ảnh bao giờ đó.


- Thì bây giờ tớ nói cậu biết. Rẽ trái qua rạp phim nàoooo


Thiều Anh cười lớn, xi nhang theo hướng chỉ tay của Na.


Hai đứa vào rạp sát giờ phim chiếu, Thiều Anh nhìn quanh nhưng không có lấy một bóng người dù là ngày thứ bảy. Na cười nói đùa nhưng có lẽ là tâm can của Na thật.


- Chắc là biết tớ đang có một cuộc hẹn hò đặc biệt nên mới thế này đấy.


- Tớ còn không nhớ bao lâu rồi mới đi xem phim.


- Thế mà, khi biết ngày phim này ra rạp, tớ đã rất muốn đi xem với cậu rồi.


-Thật á, sao không nhắn cho tớ, tớ còn nghĩ trước đây cậu nói không thích đi xem phim lắm mà.


-Trước đây mà, hôm nay khác.


Thiều Anh mỉm cười cầm cốc coca hút một hơi thật dài. Rạp tắt đèn, bắt đầu chiếu thước phim đầu tiên…


- Cảm ơn cậu, Thiều Anh.


- Vì điều gì?


- Ngồi xem phim với tớ như thế này.


Thiều Anh lại bật cười lớn:


- Tớ bảo mà, miễn là với cậu, tớ luôn sẵn sàng. Ngốc ơi là ngốc đừng nói cảm ơn như vậy nữa, nó xa cách đó!


- Uhmmm, tớ biết rồi.


Đèn bật sáng, màn hình chiếu tới những dòng cảm ơn cuối cùng của đoàn làm phim…hai đứa bước ra khỏi rạp.


- Thế mà cũng tới giờ trưa rồi này- Thiều Anh nhìn chiếc đồng hồ quay ra hỏi Na- Cậu muốn đi ăn gì không? Thời tiết đẹp quá, hay qua Monsoon mà cậu thích nhé!


- Hôm nay, chúng ta về nhà cậu đi.


- Sao? Thiều Anh bất ngờ với đề nghị của Na.


- Về nhà cậu, tớ muốn nấu cho cậu một bữa cơm.


- Ờ…về nhà tớ á…Nhưng mà…Cậu chắc chắn chứ?


- Uhm.


- Mà, có ba má và đứa em tớ ở nhà hôm nay nữa nên tớ sợ cậu…Thiều Anh có vẻ bối rối.


- Không sao, thế càng hay, tớ sẽ cố hết sức để nấu một bữa cơm tươm tất nhất có thể đấy!


- Vậy…đợi tớ một xíu nhé!


Thiều Anh cầm điện thoại gọi một lúc rồi vui vẻ trở Na qua nhà.


Sau màn chào hỏi mọi người, Na và bác gái cặm cụi trong bếp, còn ba người đàn ông thì được giao nhiệm vụ sắp đũa bát rồi bị đuổi ra phòng khách ngồi chờ cơm. Thỉnh thoảng Thiều Anh ngó vào bếp nhìn Na, Na thì tất bật và bỏ mặc luôn cả Thiều Anh để ríu rít với bác gái, nói chuyện đủ thứ như là chợ gần nhà thế nào, chợ nhà Na bán thức gì, có quà gì ngon, thịt đắt lên rồi…


Bữa cơm trưa hôm ấy ai cũng vui, mọi người trò chuyện, hỏi han nhau công việc và tuyệt nhiên không hỏi nhiều về Na và mối quan hệ của cả hai.


Na nhìn ngắm khuôn mặt của mọi người thật kĩ trước khi chào cả nhà ra về. Bác gái còn dặn Na nhớ tới thường xuyên và cùng nhau làm món chè bưởi. Na mỉm cười thay cho cái gật đầu vâng dạ vì nó biết đây chỉ là một giấc mơ thôi, một giấc mơ rất thật!


- Ba giờ tớ mới có tiết cơ, cậu muốn qua quán caphe nào ngồi nghỉ không, trưa nay đứng xào nấu chắc là mệt lắm!


- Tớ không mệt tí nào hết, thật đó. Được nấu cho người mình thương mến là ước mơ của tớ đấy.


- Nói như chúng ta sau hôm nay không còn thương nhau nữa vậy.


- Haha, cậu an tâm, tớ luôn thương mến cậu- thương mến cả phần cậu luôn!


- Xạo, nhưng hôm nay cảm ơn cậu vì đã đề nghị qua nhà tớ. Thực sự đây là cái cuối tuần vui nhất tớ từng có đấy!


- Này, vừa lúc sáng mắng người ta vì chuyện nói hoài từ cảm ơn, vậy mà giờ lại bắt chước kìa. Ngốc ơi là ngốc, miễn ở bên cậu, tớ luôn thấy mình hạnh phúc!


Thiều Anh mỉm cười, chạy xe chậm lại như muốn giữ mãi thời gian này. Bất ngờ Na đề nghị:


- Chúng ta đi hiệu sách đi.


Hai đứa lang thang khắp các hiệu sách, ngồi đọc cùng nhau vài ba mẩu truyện ngắn, chia sẻ những kỉ niệm về những cuốn sách hồi bé hay đọc, thuyết giảng cho nhau nghe về cuốn sách mình quan tâm…

Submit "Thoáng Chốc Ta Là Của Nhau…" to Digg Submit "Thoáng Chốc Ta Là Của Nhau…" to del.icio.us Submit "Thoáng Chốc Ta Là Của Nhau…" to StumbleUpon Submit "Thoáng Chốc Ta Là Của Nhau…" to Google

Từ khóa: Không dùng Sửa Tag
Chuyên mục
Chưa phân loại

Bình luận

  1. Avatar của Hero




    Tới trường Thiều Anh, Na chọn cho mình một góc để ngắm chàng trai ấy rõ hơn trên giảng đường khi cậu ấy say sưa giảng bài, dáng hình chỉn chu khi đứng trước lũ sinh viên…Na đã muốn làm thế này lâu lắm, muốn thấy Thiều Anh rõ hơn, thật hơn trong cuộc sống thường ngày, muốn ngắm nhìn công việc của chàng trai ấy như thế nào…




    - Thiều Anh, cậu gửi xe đoạn này rồi chúng ta đi bộ về nhà tớ được không?




    - Vì sao? Hôm nay đi cả ngày với tớ chắc mệt rồi mà vẫn muốn thả bộ hả!




    - Uhm, vẫn muốn.




    Thiều Anh cũng chịu theo ý của Na khi Na cầm tay chàng mà lắc lắc năn nỉ. Hai đứa thong rong đi bộ dọc con dốc về khu tập thể xa lạ ban sáng. Từ phút này chắc nó đã thành thân thương khi có Thiều Anh đang đi bên cạnh. Bật chợt Na quay người lại rồi đi giật lùi đối diện với Thiều Anh làm anh chàng hoảng hốt vì vài chiếc xe máy lao qua đầy nguy hiểm, Thiều Anh với tay ra định kéo Na đi lại




    - Này, Nguy hiểm đó nghe chưa, quay lại với tớ nào.




    - Không, Na lùi lại. Tớ muốn đi như này cơ.




    - Cẩn thận! Thiều Anh nói lớn- Ổ gà sau chân, dịch sang trái 1 bước, bước.




    Cứ như thế, Thiều Anh chỉ đường cho Na bước từng bước một, còn Na khi đi giật lùi như này nó có cơ hội đối diện với chàng trai mình phải lòng thêm lâu một chút, một chút khi cái khu tập thể kia đã ngay sau lưng Na.




    - Tới nhà cậu rồi, Na.




    Na quay lại, thoáng một chút buồn.




    - Hay là…chúng ta đi thêm một vòng nữa có được không?




    - Không!- Thiều Anh dứt khoát, cậu phải vào nhà rồi còn nghỉ ngơi. Hôm nay vất vả cho cậu rồi!




    - Ứ, tớ không thấy thế, hôm nay cậu có biết là tớ hạnh phúc như nào không!




    - Ờ, tớ biết, tớ biết. rồi, vô nhà mau lên…Thiều Anh giục Na- Trời tối lắm rồi!




    - Trời tối rồi…Na chợt lẩm bẩm lại câu của Thiều Anh như giúp nó sực nhận ra điều gì…- Tiễn tớ tới đây được rồi, cậu cũng mau về không ba má mong cơm tối!




    - Uhm, cậu vô trước đi đã.




    - Không! Nhìn cậu về trước tớ mới vô…




    - Thôi được rồi, ngốc ơi là ngốc!




    Thiều Anh vẫy tay tạm biệt Na, quay người bước đi. Bật chợt Na chạy về phía Thiều Anh, nó ôm chầm lấy chàng trai nó thương mến từ phía sau, thật chặt và thủ thỉ những lời có thể Thiều Anh không hiểu hết…




    - Đừng quay lại, cứ để tớ thế này…Thiều Anh, có thể cậu chưa biết…tớ thương mến cậu lắm! Đừng quên tớ của ngày hôm nay, nhé!




    Thiều Anh im lặng, và chợt cậu ấy nắm chặt tay Na một cách dịu dàng từ phía trước.




    - Lại ngốc nữa rồi, Nguyệt Anh.




    Na khựng lại, nước mắt nó bắt đầu tuôn rơi không kìm lại được, thì ra, cuối cùng Na cũng có câu trả lời vì sao Thiều Anh gọi nó là Na. Na là từ viết tắt của người con gái Thiều Anh thương mến mà, Na ngốc quá, cứ ngỡ là tên mình thôi!




    - Gọi tớ là Na đi. Được không câu?




    - Sao vậy, vẫn thích cái tên tớ ghép từ tên thật của cậu à.




    - Không, vì tớ là Na thôi.




    - Uhm…




    Na tựa vào tường nhìn Thiều Anh bước đi cho tới khi bóng chàng trai ấy khuất sau rặng cây và con dốc…Na quay người bước lên những bậc cầu thang…




    Trời sáng rồi…
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 14:23
Copyright © 2018 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.
Cơ quan chủ quản: Công ty TNHH Media Agency
Partners: Diễn đàn chứng khoán | Digital Marketing Agency Việt Nam
Bản quyền © 2005-2018 TinhYeuPhuongNam
Sáng lập: TYPN - Tình yêu phương nam
Phát triển: Thành viên VBBForum - DakLak.Org - BMTvn.com
® Ghi rõ nguồn "BuonMaThuot.Org" khi phát hành lại thông tin tại website này