• Krông Bông (Đăk Lăk): Không cầu, dân phải đu dây

    Trong khi ngân sách nhà nước vẫn thất thoát đáng kể do trốn thuế, quản lý kém hiệu quả hay ưu đãi thuế quá mức, thì lĩnh vực giáo dục, y tế và an sinh xã hội tại nhiều địa phương, chẳng hạn như Krông Bông (Đăk Lăk), vẫn rất “đói” vốn đầu tư.

    “Nếu rớt xuống sông, tôi đã mất mạng”

    Cũng ở Krông Bông, tại xã Hòa Lễ, gần 10 năm qua, người dân phải chấp nhận qua sông bằng cách treo mình trên những sợi dây cáp. Ông Nguyễn Minh Sơn - Phó Chủ tịch xã Hòa Lễ cho biết, trên thực tế vẫn có đường bộ để sang sông nhưng vì đi vòng quá xa, nên người dân mới nghĩ ra cách đu dây vượt sông để đến nơi canh tác. Đã khiến không ít người suýt gặp “hà bá”.

    Gần đây, ngày 15.8.2014, bà Nguyễn Thị Thọ (52 tuổi) suýt phải bỏ mạng vì vừa treo người lên đi được một đoạn chưa tới mép nước thì ròng rọc bị đứt, bà té xuống bất tỉnh. Rất may, ngay sau đó bà được người dân phát hiện và đưa đi cấp cứu. Bị thương tích khắp người nhưng bà Thọ vẫn cho là mình may mắn, vì “hôm ấy nước sông lớn lắm, nếu rớt xuống sông thì tôi đã mất mạng”.

    Theo ông Sơn, từ năm 2010 về trước, do tình hình khó khăn chung, xã không dám kêu ca xin đầu tư. Từ năm 2011, xã đã bắt đầu đề xuất Nhà nước đầu tư cầu cho dân đi lại song đến nay vẫn chưa có phản hồi nào tích cực. Người dân Hòa Lễ vẫn phải chấp nhận chọn cách đu dây sang sông để tiện đường mưu sinh.

    Người dân thôn 6, xã Hòa Lễ, huyện Krông Bông du dây cáp qua sông về nhà sau buổi đi làm nương

    Ở xã Hòa Phong (một xã khác của huyện Krông Bông) nhiều năm qua, hàng chục giáo viên vẫn phải lặn lội hàng chục cây số, tránh sông đến thôn Noh Prông để dạy học. Mùa mưa lũ, thôn Noh Prông - nơi có hơn 2.000 dân sinh sống, như một ốc đảo. Việc đi lại rất khó khăn, nhưng một cây cầu được xây dựng lưng chừng đã dừng lại “nằm chờ vốn” từ 3 năm qua.

    Nếu có nhà bán trú, các em đã không chết…

    Hơn 6 tháng trước, tại xã Cư Đrăm, huyện Krông Bông (Đăk Lăk) đã xảy ra một tai nạn đau lòng. Trưa 11.3.2014, năm học sinh của Trường THPT Trần Hưng Đạo (xã Cư Đrăm) bị sập hố cát chết thảm bên sông. Khi ấy, trả lời phóng viên, ông Trần Quốc - Trưởng phòng Giáo dục và Đào tạo huyện này đã rất đau lòng: “Giá như các em có một ngôi nhà bán trú thì chắc đã không đến nông nỗi này”.

    Krông Bông là huyện nghèo của tỉnh Đăk Lăk. Chuyện xây một ngôi nhà bán trú cho học sinh, chính quyền sở tại đã nghĩ đến, nhưng lực bất tòng tâm vì thiếu vốn đầu tư. Gần 10 năm qua, kể từ khi Trường Trần Hưng Đạo được thành lập, học sinh ở các xã lân cận như Cư Pui, Cư Drăm, Yang Mao (huyện Krông Bông), Vụ Bổn (huyện Krông Păk), Cư San (huyện Mar Đrăk)… đã đến đây để học. Nhưng đường núi cách trở, phải đi hàng chục cây số mới đến được trường, nhiều gia đình đã mượn đất những nhà gần trường dựng lều tranh tre nứa lá cho các em trọ học.

    Ông Dương Kim Thạch - Hiệu trưởng Trường THPT Trần Hưng Đạo đau đáu: “Các em trọ học rất khổ, mùa nắng còn đỡ, chứ mưa xuống thì nước tạt tứ bề. Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân xảy ra tình trạng học sinh bỏ học giữa chừng. Nan giải hơn, gia đình và cả nhà trường không thể quản lý được khi các em ở nhà trọ. Từ năm 2007, nhà trường đã thấy được chuyện này và đã rất mong được ngân sách hỗ trợ đầu tư xây một ngôi nhà bán trú cho các em”.

    Được biết, từ sau vụ tai nạn đau lòng làm chết 5 học sinh, Sở Giáo dục- Đào tạo tỉnh Đăk Lăk đã có kế hoạch đầu tư xây nhà bán trú cho các em. Song đến nay, việc này vẫn chưa được thực hiện.
    Bản tin này đuợc lấy từ trong diễn đàn: Krông Bông (Đăk Lăk): Không cầu, dân phải đu dây Gửi bởi Diễn Đàn Cà Phê ~> Xem bài gốc
    Bình luận 1 Bình luận
    1. Avatar của Diễn Đàn Cà Phê
      Diễn Đàn Cà Phê -
      Từ lâu, những người bán hàng di động đã quá quen thuộc với bà con vùng sâu, vùng xa trên địa bàn tỉnh Đăk Lăk. Nắng mưa như một, từng chuyến xe máy luôn chất đầy hàng hóa chạy theo các tuyến đường mòn đến các buôn làng phục vụ nhu cầu mua sắm của bà con.

      Không phải là người dân bản địa, người bán hàng di động thường là những người dân xa xứ đến Đăk Lăk chở hàng hóa bán phục vụ bà con buôn làng xa. Những nơi có dấu xe của đội quân này thường là các con đường làng lắm ổ voi, ổ gà hay những chiếc cầu treo nhỏ hẹp… mà xe hàng lớn, ô tô không thể đến được.

      Ðính Kèm 68752
      Chở hàng hóa về buôn làng xa bằng nhiều phương tiện

      Mỗi lần về buôn làng, họ thường mất 3-5 ngày để bán hết hàng hóa mang theo, nhưng cũng có khi ế ẩm, mưa gió triền miên, họ phải ở lại đến hơn một tuần lễ. Anh Phan Ngọc Lâm (TP. Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên) chia sẻ, lắm lúc đi bán hàng mà gặp mưa gió nên cả tuần vẫn chưa thể về nhà. Nhớ vợ con, những lúc con ốm, anh lại càng mong bán nhanh hết hàng để quay về. Vất vả là vậy nhưng đã là trụ cột nên anh phải cố gắng làm việc để nuôi gia đình.

      Hơn 5 năm gắn bó với nghề, anh Lê Thanh Hương thuộc lòng từng chỗ sụt lồi, ngoằn ngoèo trên đường vào xã Hòa Phong, xã Hòa Lễ của huyện Krông Bông (Đăk Lăk). Anh Hương cho biết, gia cảnh anh vốn khó khăn lại không được học hành nhiều, mặc dù đã cố gắng làm nhiều nghề nhưng vẫn không đủ sống. Cuộc sống càng khó khăn hơn từ khi anh lập gia đình, nên anh chọn nghề này.

      Lắm hôm mưa gió, những chiếc xe lấm lem như cục bùn di động, lăn lê bùn đất mãi có khi cả buổi chỉ chạy được hơn chục cây số; nhiều khi đường xấu, xe ngã, hàng hóa đổ vung vãi… Sau những ngày “chinh chiến” ở các thôn bản, “cục bùn di động” được chủ nhân rửa sạch sẽ để nhanh chóng về nhà thăm gia đình. Sau đó, lại chạy lấy hàng, rồi ngược lên huyện Krông Bông, huyện Krông Năng (Đăk Lăk)… thậm chí ngược lên huyện K’Bang, huyện K’rông Pa (Gia Lai) để bán.

      Vất vả là thế nhưng họ vẫn không nản, có nhiều người gắn liền với những chuyến hàng như thế cả chục năm trời. Bởi như tâm sự của anh Hương: “Có cái nghề để làm ăn là may mắn lắm rồi, vất vả chừng ấy không thấm tháp là bao, chỉ mong có cơm ăn, áo mặc, con cái được nuôi dưỡng đầy đủ”.

      Đi mỗi ngày hàng trăm cây số, đến tối mịt họ lại chọn nhà người dân để xin ở trọ qua đêm. Thương cảnh người bán hàng xa xứ, bà con chỉ thu từ 20-30 nghìn đồng và cho mượn gối, chăn, thau chậu để sinh hoạt. “Trả ơn” cho sự nhiệt tình ấy, người bán hàng biếu lại chủ nhà cái khẩu trang, vòng buộc tóc, chai dầu gội đầu... Của ít nhưng đong đầy tình cảm, vì vậy họ được dân buôn làng thương mến và sẵn lòng giúp đỡ.

      Gia đình chị H’Sơn Niê, ở xã Cư Drăm, huyện Krông Bông, người thường cho những người bán hàng xa xứ thuê trọ chia sẻ: Những người bán hàng di động thường hay thuê phòng muộn và dậy đi bán từ rất sớm, vất vả lắm! Người dân nơi đây cũng thương và thông cảm lắm bởi các anh bán hàng đều là người tốt, mang nhiều hàng hóa về với buôn làng, nhờ vậy người trong buôn biết được công dụng của nhiều sản phẩm.

  • 1 phút quảng cáo

Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 14:23
Copyright © 2018 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.
Cơ quan chủ quản: Công ty TNHH Media Agency
Partners: Diễn đàn chứng khoán | Digital Marketing Agency Việt Nam
Bản quyền © 2005-2018 TinhYeuPhuongNam
Sáng lập: TYPN - Tình yêu phương nam
Phát triển: Thành viên VBBForum - DakLak.Org - BMTvn.com
® Ghi rõ nguồn "BuonMaThuot.Org" khi phát hành lại thông tin tại website này