Bình luận Blog

  1. Avatar của minhduc00
    Anh cũng bị nhớ em quá mất rồi! HuHu
  2. Avatar của minhduc00
    Câu chuyện hay quá
  3. Avatar của minhduc00
    Nếu có, ta hãy hẹn nhau vào một mùa Thu sau nhé em.
  4. Avatar của Hero




    Tới trường Thiều Anh, Na chọn cho mình một góc để ngắm chàng trai ấy rõ hơn trên giảng đường khi cậu ấy say sưa giảng bài, dáng hình chỉn chu khi đứng trước lũ sinh viên…Na đã muốn làm thế này lâu lắm, muốn thấy Thiều Anh rõ hơn, thật hơn trong cuộc sống thường ngày, muốn ngắm nhìn công việc của chàng trai ấy như thế nào…




    - Thiều Anh, cậu gửi xe đoạn này rồi chúng ta đi bộ về nhà tớ được không?




    - Vì sao? Hôm nay đi cả ngày với tớ chắc mệt rồi mà vẫn muốn thả bộ hả!




    - Uhm, vẫn muốn.




    Thiều Anh cũng chịu theo ý của Na khi Na cầm tay chàng mà lắc lắc năn nỉ. Hai đứa thong rong đi bộ dọc con dốc về khu tập thể xa lạ ban sáng. Từ phút này chắc nó đã thành thân thương khi có Thiều Anh đang đi bên cạnh. Bật chợt Na quay người lại rồi đi giật lùi đối diện với Thiều Anh làm anh chàng hoảng hốt vì vài chiếc xe máy lao qua đầy nguy hiểm, Thiều Anh với tay ra định kéo Na đi lại




    - Này, Nguy hiểm đó nghe chưa, quay lại với tớ nào.




    - Không, Na lùi lại. Tớ muốn đi như này cơ.




    - Cẩn thận! Thiều Anh nói lớn- Ổ gà sau chân, dịch sang trái 1 bước, bước.




    Cứ như thế, Thiều Anh chỉ đường cho Na bước từng bước một, còn Na khi đi giật lùi như này nó có cơ hội đối diện với chàng trai mình phải lòng thêm lâu một chút, một chút khi cái khu tập thể kia đã ngay sau lưng Na.




    - Tới nhà cậu rồi, Na.




    Na quay lại, thoáng một chút buồn.




    - Hay là…chúng ta đi thêm một vòng nữa có được không?




    - Không!- Thiều Anh dứt khoát, cậu phải vào nhà rồi còn nghỉ ngơi. Hôm nay vất vả cho cậu rồi!




    - Ứ, tớ không thấy thế, hôm nay cậu có biết là tớ hạnh phúc như nào không!




    - Ờ, tớ biết, tớ biết. rồi, vô nhà mau lên…Thiều Anh giục Na- Trời tối lắm rồi!




    - Trời tối rồi…Na chợt lẩm bẩm lại câu của Thiều Anh như giúp nó sực nhận ra điều gì…- Tiễn tớ tới đây được rồi, cậu cũng mau về không ba má mong cơm tối!




    - Uhm, cậu vô trước đi đã.




    - Không! Nhìn cậu về trước tớ mới vô…




    - Thôi được rồi, ngốc ơi là ngốc!




    Thiều Anh vẫy tay tạm biệt Na, quay người bước đi. Bật chợt Na chạy về phía Thiều Anh, nó ôm chầm lấy chàng trai nó thương mến từ phía sau, thật chặt và thủ thỉ những lời có thể Thiều Anh không hiểu hết…




    - Đừng quay lại, cứ để tớ thế này…Thiều Anh, có thể cậu chưa biết…tớ thương mến cậu lắm! Đừng quên tớ của ngày hôm nay, nhé!




    Thiều Anh im lặng, và chợt cậu ấy nắm chặt tay Na một cách dịu dàng từ phía trước.




    - Lại ngốc nữa rồi, Nguyệt Anh.




    Na khựng lại, nước mắt nó bắt đầu tuôn rơi không kìm lại được, thì ra, cuối cùng Na cũng có câu trả lời vì sao Thiều Anh gọi nó là Na. Na là từ viết tắt của người con gái Thiều Anh thương mến mà, Na ngốc quá, cứ ngỡ là tên mình thôi!




    - Gọi tớ là Na đi. Được không câu?




    - Sao vậy, vẫn thích cái tên tớ ghép từ tên thật của cậu à.




    - Không, vì tớ là Na thôi.




    - Uhm…




    Na tựa vào tường nhìn Thiều Anh bước đi cho tới khi bóng chàng trai ấy khuất sau rặng cây và con dốc…Na quay người bước lên những bậc cầu thang…




    Trời sáng rồi…
  5. Avatar của danmuzik
    cảm ơn chủ post toàn bài hay quá luôn
  6. Avatar của danmuzik
    tại sao còn yêu mà lại phải chia tay chứ
  7. Avatar của ♥ÑÏÇ€_»»Küƒ€♥
    Có những người chỉ cần họ ở đó, thật bình an... cũng đủ là động lực để mình cố gắng mỗi ngày...
  8. Avatar của Hero
    Rất vui làm quen với bạn hehe
  9. Avatar của chuông gió
    hi anh! a tham gia từ năm 2012 cơ à, thế mà em giờ mới lọ mọ vào!
  10. Avatar của ♥ÑÏÇ€_»»Küƒ€♥
    Thơ nghe bùn wa
  11. Avatar của namquanco
    cũng đúng
  12. Avatar của Tấn Nguyễn1
    ngồi đọc lá thư e viết a lại .....
  13. Avatar của daklak

    Cho đến một ngày gần đây, tôi hỏi em về chuyện đi du học - đó là ước mơ bấy lâu nay của em. Em bảo gặp trục trặc nên không thể đi trong năm nay. Em rất buồn và khi ấy không hiểu sao tôi cũng rất buồn. Tôi cố tỏ ra bình tĩnh và an ủi, khuyên nhủ em rất nhiều dù tôi biết với tính cách mạnh mẽ của em, những lời ấy cũng bằng thừa. Tối đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Tôi lo lắng về em. Bỗng nhiên trong trí óc tôi khung cảnh thay đổi thật nhanh. Rồi tôi thấy mình đến tiệm bánh năm nào, đi trên con đường đó nhưng tôi và em đang nắm tay nhau, nụ cười hạnh phúc tôi chưa bao giờ nhìn thấy ở em. Khuôn mặt em đáng yêu hơn bao giờ hết. Một cảm giác tuyệt dịu vô cùng, có lẽ đó là hương vị hạnh phúc của tình yêu lần đầu tiên trong đời tôi được nếm trải. Rồi thời gian trôi đi thật nhanh, tôi ngày ngày đi làm để kiếm tiền nuôi gia đình và điều quan trọng nhất, tôi vẫn là bờ vai cho em khi gặp chuyện không vui. Tôi chợt tỉnh giấc với nỗi tiếc nuối vô hạn. Giấc mơ có lẽ tuyệt vời nhất khi ta không muốn nó kết thúc. Cảm giác êm dịu vẫn còn tràn ngập xung quanh tôi. Tôi thấy mình rất ngốc khi đã bỏ quên em một thời gian. Tôi hiểu rằng dù em có mạnh mẽ đến đâu, có giỏi giang đến đâu rồi cũng có lúc em thấy mềm yếu và gặp thất bại như ngày hôm qua. Có thể em không cần bờ vai để tựa vào, không cần đôi tay để nâng em lên khi em gục ngã nhưng em vẫn cần một ai đó san sẻ với em những tâm tư tình cảm. Tôi hiểu ra khi ấy mình nên ở đâu và làm những gì… Tôi vẫn còn yêu em!

    Có thể xem những dòng tâm tình này là bức tỏ tình thứ tư của tôi dành cho em. Tôi biết em sẽ vẫn từ chối như mọi lần. Em vẫn đang tập trung cho công việc và học tập. Em vẫn còn buồn và vết thương tình yêu chưa lành. Em vẫn băng giá trước ngọn lửa tình của tôi. Dù em có đang thầm mong một tình yêu mới. Tôi vẫn chưa bao giờ giận em vì tình yêu là thế. Tình yêu vốn rất nghiệt ngã và không thể chèn ép… Bao năm qua, tôi đã quá quen thuộc với em nên rất khó có hy vọng làm tim em rung động. Tôi biết mình bây giờ có làm gì, nói gì, tặng gì cũng muộn màng. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn muốn làm thế. Cũng như tôi không trả lời được câu hỏi của em: “Tại sao em yêu tôi nhiều như thế?”. Tôi chỉ ước mình như hạt mầm. Cho tôi chút nắng, cho tôi chút mưa để cho tôi một cơ hội sống khác. Tôi vẫn muốn lại được yêu em…

    Có bao giờ bạn tự hỏi nếu khi tỏ tình một ai đó thất bại, bạn sẽ làm gì tiếp theo ngoài việc bỏ cuộc? Tôi đã có câu trả lời của riêng mình. Tôi vẫn sẽ tiếp tục chờ đợi và dõi theo em cho đến ngày một ai khác tốt hơn tôi đến với em thì tôi mới bước đi. Như lúc kết thúc buổi hẹn đó… tôi đã dừng xe và chỉ chịu an tâm đi về khi thấy chiếc xe đạp của em mất hút trên con đường cái.

    “What comes from the heart, touches the heart”. (Điều gì xuất phát từ trái tim sẽ chạm đến trái tim) - Samuel Taylor Coleridge
  14. Avatar của daklak

    Anh biết không? Em xem nhiều phim, có nhiều trường hợp giống em vậy: yêu... lên giường... “nếu có con sẽ làm đám cưới liền”… “anh nhất định sẽ cưới em”….xong thì có thai, xong thì phá (tuy mỗi người đều có những lý do khác nhau) nhưng phá xong thì hết..kết thúc thế thôi..cô gái trong phim, tiếc nuối, oán trách, mọi người xung quanh cô biết chuyện thì gọi người đàn ông kia là thằng đểu, thằng sở khanh hay có thể còn hơn thế. Riêng em, chuyện của chúng ta không ai biết ngoài anh, em và đứa bé đã ra mất đi khi chưa kịp nhìn thấy cuộc đời này, thì khi anh đối với em thế nào cũng chỉ riêng chúng ta biết. Em không hờn cũng sẽ không oán trách, vì em là em, em làm gì có quyền năng để buộc ai phải yêu thương và quan tâm mình khi bản thân anh không hề muốn. Người ta nói đã là vợ chồng thì không còn tình cũng còn nghĩa, nhưng khi anh quyết định đường ai nấy đi thì cái nghĩa kia đã quá xa xỉ đúng không anh? Anh thấy đấy, yêu thương bấy nhiêu trong từng ấy thời gian, thì cũng sẽ không là gì khi người ta muốn cất bước ra đi.

    Chắc anh nghĩ rằng, em khuyên anh nên quay về với gia đình, bỏ qua hết những chuyện không vui và dành thời gian cho bố mẹ chỉ là để hai bác chấp nhận và cưới em cho anh, không đâu, em chỉ mong anh hiểu và cảm nhận được sự yêu thương, quan tâm mà gia đình đã dành cho anh và đừng làm họ tổn thương nữa. Anh là do mẹ cắt ruột sinh ra, thì sự lạnh nhạt của anh đối với cha mẹ làm sao mà không đau lòng cho được. Rồi một ngày anh cũng sẽ lấy vợ và cũng sẽ có con, anh nói đúng có thể anh sẽ không cấm cản chúng trong chuyện yêu đương nhưng làm sao anh biết được sau này chúng thích gì hay muốn gì và những điều đó anh có thật sự luôn đồng tình hay không? Cha mẹ chỉ mong con mình tốt hơn thôi, đó không phải là tham vọng tầm thường mà là kỳ vọng, niềm ao ước, có thể mỗi người có những cách thể hiện khác nhau nhưng chung quy là vì họ quá yêu thương con mình. Anh may mắn hơn em rất nhiều, tuy tuổi thơ chúng ta đều trải qua là những khó khăn về vật chất nhưng anh đã trưởng thành trong một mái ấm đầy ấp yêu thương, anh từng nói với em một cách hãnh diện là gia đình anh thật hạnh phúc, còn em thì không được như thế, em lớn lên trong sự tổn thương, nước mắt và sự hy sinh của mẹ, và vì thế em nhận thức được giá trị của sự yêu thương, hy sinh và khát khao được hạnh phúc hơn bất kỳ ai.

    Dừng lại ở đây, từ nay anh cứ đi trên con đường anh đã chọn và dĩ nhiên nó sẽ không có em. Nếu hôm nay hay sau này anh yêu ai đó, hãy yêu thương và lo lắng cô ấy, nếu gặp khó khăn hãy sẻ chia, cũng đừng bao giờ nói với cô ấy rằng anh sẽ không cưới ai khác ngoài em (vì câu này anh cũng đã nói với em, kết quả thế nào thì anh biết rồi đấy), nếu chưa xác định là cưới cô ấy làm vợ cũng đừng có một quan hệ như vợ chồng với cô ấy, và nếu lỡ không may có con với nhau thì đừng ép cô ấy bỏ con khi cô ấy không muốn, và nếu đã lỡ bỏ thì cũng đừng diện lý do nào đó để bỏ rơi cô ấy vì sau những gì đã trải qua, cô ấy đã hy sinh cho anh cả quá khứ, hiện tại vả cả tương lai của cô ấy thì cô ấy xứng đáng nhận được hạnh phúc, yêu thương và sự quan tâm anh à. Đừng cho mình cái quyền làm tổn thương người yêu mình nữa, cuộc đời này biết mấy ai gặp được người thật sự yêu thương và sẵn sàng hy sinh vì mình đâu, nếu anh là người may mắn có được thì hãy cố mà gìn giữ anh nhé! Và nếu một ngày anh đã đổi thay, không còn yêu cô ấy nữa thì cũng nên nói thật với cô ấy, có lẽ lúc đó sẽ đau nhưng về sau cô ấy không phải tổn thương thêm nữa vì cứ nghĩ và hy vọng rằng anh còn yêu cô ấy nhiều lắm. Và đừng bao giờ kể cho cô ấy nghe về em, hãy để nó được ngủ yên như chưa bao giờ tỉnh giấc vậy.

    Xin lỗi vì đã lấy đi nhiều thời gian của anh, khi đọc anh xong bức thư này chúng ta vẫn sẽ tiếp tục xa cách nhau bởi lòng biển rộng, nhưng giờ cảm xúc đã khác, anh không còn luyến tiếc từng phút giây chúng ta bên nhau, chẳng mỏi mòn chờ đợi ngày gặp lại, anh cũng đã bắt đầu cho những cuộc hẹn mới, những niềm vui mới và từ nay em sẽ trở thành ký ức, đến một ngày cũng sẽ chìm vào quên lãng như chưa từng tồn tại bao giờ.

    Chúc anh hạnh phúc! Tạm biệt...
  15. Avatar của Nguyễn Lữ
    em có thể chờ đợi, em có thể bỏ mặc tuổi xuân để giữ lửa cho cuộc tình phó mặc cho thời gian này.
    I <3 U ..........
  16. Avatar của daklak
    Những dòng viết riêng cho em.
    Không thể ở bên em nhưng anh cũng có thể hiểu được những gì em đang phải trải qua có lẽ là khó khăn lắm.
    Anh thật sự không biết phải nói gì trong lúc này. Em đang phải chịu nhiều đau đớn từ căn bệnh quái ác kia. Anh thấy mình thật vô dụng không thể ở bên cạnh em lúc này cũng chẳng có thông tin gì thêm chỉ biết cầu chúc cho em ở nơi đó được bình an.
    Anh muốn kìm nén cảm xúc của mình làm ra vẻ mọi việc vẫn bình thường. Dù biết là sẽ có nhiều lo lắng, nghĩ về em là lo lắng nhiều hơn.
    Khi mà sự sống mong manh anh chỉ có thể dành cho em nhiều hơn những lời yêu thương để em có thêm niềm tin và nghị lực luôn luôn hy vọng và tin tưởng những điều tốt đẹp ở phía trước.

    Những ngày sau đó tôi vẫn nhận được tin nhắn của em nhưng thưa thớt, chỉ khi nào em khỏe em mới nhắn được cho tôi.

    Điều mà tôi lo sợ nhất cuối cùng cũng đã đến. Tôi nhận được tin nhắn từ chị của em vào một ngày cuối tuần.

    - Em gái mình mất rồi.
    - Sáng nay lúc 9h55.


    Nghe những lời chị nói tôi như vừa bị sét đánh.

    - Chị nói sao? Sao lại như vậy được chứ?
    - Gia đình đã hết cách, hôm qua nó còn vui vẻ nói cười vậy mà sáng nay mất máu nhiều quá đưa đến bệnh viện thì không kịp nữa rồi.


    Mọi người đều khóc thương cho một cô gái trẻ ngoan hiền và giỏi giang. Tiếc cho một tình yêu đẹp được ươm mầm từ bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu trông mong.

    Còn tôi không thể chấp nhận được sự thật đau lòng này. Lời yêu thương tôi vẫn nghe đâu đây vậy mà em đã xa tôi mãi mãi.

    Lần đầu tiên trong đời nước mắt tôi rơi, trong vô thức nước mắt rơi là để rửa trôi bớt nỗi đau, làm phai đi ít nhiều một niềm nhớ có lẽ vì vậy mà tôi không muốn khóc.

    Hình ảnh em luôn về trong suy nghĩ của tôi, tôi mở một bài hát mà em rất thích. Em nói âm nhạc có thể mang đến niềm vui cũng có khi là sự đồng cảm. Nội dung bài hát này tuy hơi buồn nhưng ca từ và giai điệu thật hay và ý nghĩa.

    Sakura - Anata Ni Deatta Yokatta - (Gặp em là niềm hạnh phúc)

    Ca từ, tâm trạng, cảm xúc của cô gái trong bài hát này sao mà giống em đến kỳ lạ cứ như là hát riêng cho em vậy.

    "Em đã không thể ở đây nữa rồi, em phải đi thôi
    Em xin lỗi.
    Em phải một mình đi đến một nơi rất xa
    Xin đừng hỏi em “đến đâu?”, xin đừng hỏi em “tại sao”,
    Em thật sự xin lỗi.
    Vì em đã không có thể ở bên anh nữa rồi...
    ...Dù không thể một lần cùng em sánh bước dưới những tán anh đào, hay ngồi nơi bờ sông ngắm ánh sao đan qua mây trời.
    Khuôn mặt, nụ cười của em, ánh mắt của em, sự dịu dàng của em dù không thể có những điều đó thêm một lần nữa, nhưng anh sẽ không quên...
    ...Em sẽ là ngôi sao trên trời mãi dõi theo anh.
    ...Em sẽ là chú chim nhỏ mãi vang khúc hát dành cho anh.
    ...Em sẽ là mùa xuân, là bầu trời ôm lấy anh.
    ...Cám ơn anh, em luôn yêu anh
    Được sinh ra trên đời là một niềm hạnh phúc, và thật hạnh phúc khi được gặp anh..."


    Những ngày sau đó tôi và chị gái em thỉnh thoảng vẫn nói chuyện với nhau. Chỉ có điều khác với trước kia chị gái em dường như quý mến tôi hơn.

    - Em gái mình hôm nào cũng về nhà, hôm nào mình cũng mơ thấy nó. Nó về nhà ngồi máy tính, rồi vào giường mình.
    - Buổi trưa lúc mình ngủ mơ thấy nó, nó bảo máy tính hỏng không bật được, giật mình tỉnh giấc vào máy tính của nó thì hỏng thật.
    - Trong giấc mơ nó hay nhắc tên Minh Nguyễn tôi nghĩ chắc là tên cậu.
    - Vâng, đó là tên của em.


    Hôm nay nữa vừa đúng 2 tuần em ra đi về thế giới bên kia, cũng ngày hôm nay em lại trở về trong giấc mơ của anh. Dường như em đang mỉm cười vẫy tay với anh vậy, ngàn vạn lời vẫn chưa kịp nói ra hình ảnh em đã nhạt nhòa, anh đã không ngừng gọi tên em nhưng mọi cố gắng cũng không thể giữ em ở lại...

    Một hôm chị hỏi tôi:
    - Nếu em gái tôi còn sống, bạn sẽ sang Hàn Quốc thăm nó chứ?
    - Vâng chị ạ! Dù em ấy không còn em cũng muốn qua bên đó đến những nơi em ấy từng đi qua, đi con đường em ấy vẫn hay đi, thăm ngôi nhà em ấy từng ở, chạm tay vào những đồ vật mà em ấy từng dùng...
    - Có vẻ như bạn vẫn yêu em gái tôi rất nhiều.
    - Bạn có tin không em gái tôi nó vẫn tồn tại, vì nhiều điều kỳ lạ xảy ra lắm.
    - Nếu em gái tôi còn sống bạn nghĩ sao?


    Câu hỏi của chị làm tôi có chút hoài nghi và có một cảm giác gì đó mà tôi không thể lý giải nổi.

    Tuy có chút nghi ngờ nhưng tôi đâu có dám nghĩ rằng em vẫn còn trên đời này. Có một thời gian dài tôi như sống trong hoang tưởng về sự tồn tại của em. Thời gian thấm thoát đi qua, mọi thứ có lẽ đã chìm vào cõi bình lặng nếu như không có một ngày tôi nhận được tin nhắn rất lạ từ yahoo của em.

    - Anh ơi...
    - Em...
    - Nhớ...

    Như ngay lập tức tôi nhắn lại.
    - Sao hôm nay chị nhắn cho em lạ thế này.
    - Bạn nhầm hay sao thế, hôm nay tôi đâu có nhắn cho bạn.


    Tôi giật mình không hiểu vì sao, chắc là do tôi nhớ em quá nên tưởng tượng ra như vậy. Nhưng không, những ngày sau tôi vẫn nhận được những tin nhắn tương tự.

    - Là em là em thật sao, có phải em đó không Phương Kiều?
    - Vâng, là em.
    - Em vẫn còn sống.
    - Bây giờ em mới hồi phục.


    Tôi như không tin nổi vào mắt mình nữa, thật là em vẫn còn sống sao? Mọi chuyện sao giống như một giấc mơ vậy.

    - Chị gái em đã nói dối anh.
    - Những tin nhắn anh gửi, những lần trò chuyện với chị, chị đều đọc cho em nghe.
    - Nhưng tay em yếu quá không viết nổi.
    - Những lúc đó em toàn khóc thôi.
    - Em biết là anh rất đau khổ, nhưng em còn đau khổ hơn.
    - Chị toàn nói với em là không muốn anh khổ, vì yêu em anh sẽ khổ, nghe có vẻ hợp lý mà.

    Tôi không trách chị vì tôi biết chị làm như vậy là muốn tốt cho tôi. Tôi nói với em:
    - Nếu cho anh lựa chọn lại dù là trăm ngàn lần thì anh vẫn chọn được yêu em.
    - Nếu có hối tiếc, anh chỉ hối tiếc đó là không được gặp sớm hơn.
    - Sẽ yêu em cho đến hơi thở cuối cùng.


    Niềm vui hạnh phúc trở lại với tôi, tôi muốn bù đắp cho em thật nhiều cho những thiệt thòi đã qua. Tôi biết rằng có rất nhiều điều em còn giấu không cho tôi biết vì sợ tôi lo lắng, gia đình giấu em về bệnh tình sức khỏe của em, rồi em lại giấu tôi. Những gì tôi biết thật ít ỏi, hầu như tôi chỉ biết qua những cảm nhận. Một thời gian sau tôi mới biết, khi mà chị gái nói em mất là lúc em đang ở bên Mỹ điều trị, có những lúc tưởng chừng như em không qua khỏi. Nhưng cuộc sống vẫn luôn tồn tại sự kỳ diệu.
    Mỗi lần hỏi em đều là câu trả lời.

    - Em vẫn khỏe, anh đừng lo lắng cho em.

    Những ngày sau đó em luôn dành thời gian cho tôi, tình yêu của tôi và em vẫn vẹn nguyên như ngày đầu. Tôi đã động viên em rất nhiều mỗi khi em thấy bi quan tuyệt vọng.

    - Ghép tủy hai lần nhưng đều thất bại anh ạ.
    - Tiền bạc của gia đình đều dồn vào em.
    - Em thấy mình thật vô dụng, là gánh nặng của gia đình.
    - Em đừng tự trách mình, đừng coi thường bản thân như thế.
    - Em và tất cả mọi người đâu có ai muốn thế.
    - Có rất nhiều điều khi sinh ra con người đã không có quyền lựa chọn đó là quê hương đất nước, gia đình, giới tính và sức khỏe nhưng con người có quyền lựa chọn tình yêu, lý tưởng...
    - Em đã nhìn thấy sự vất vả lo toan của mẹ và chị, vậy em hãy cố gắng lên đừng phụ tấm lòng của những người yêu thương em.


    Nhưng cuộc đời đâu phải là giấc mơ, dường như những điều tốt đẹp lúc nào cũng quá ngắn ngủi. Vào một ngày cuối năm tôi nhận được những dòng tin nhắn đầy nước mắt của em.

    "Còn nhớ anh đã đến bên cuộc đời em khi trong em đầy khó khăn và nước mắt. Anh đã chia sẻ và ở bên cạnh em những lúc em muốn gục ngã. Quen anh, yêu anh em cảm nhận được ý nghĩa cuộc sống này, nó khác hẳn cuộc sống cô đơn buồn tẻ trước kia. Em thấy mình thật may mắn như nàng lọ lem bước ra từ sự rụt rè nhút nhát. Em thật sự rất hạnh phúc cứ như là thượng đế ban tặng anh cho em vậy.
    Nhưng yêu em anh sẽ khổ và chịu nhiều thiệt thòi, em sẽ là gánh nặng cho anh. Em muốn chia tay, anh hãy quên em đi, hãy tìm cho mình một người con gái tốt hơn xứng đáng với anh hơn. Anh đừng gọi điện hay tìm em, em sẽ thay số điện thoại và chuyển nhà. Nếu em có thể sống em sẽ liên lạc và về nước gặp anh.
    Em xin lỗi!"


    Đọc xong những dòng tin nhắn của em, tôi như chết lặng. Em đã rời xa tôi vì muốn tốt cho tôi. Tôi đã cố gắng và tìm mọi cách để liên lạc với em nhưng không thể.

    Tôi đau đớn và thật sự hoảng loạn, tôi biết mình chẳng thể quên em bởi xung quanh tôi đều là kỷ niệm về em. Tôi không trách em vì tôi biết người buồn nhất chính là em. Tôi sẽ cố gắng sống xứng đáng từng giây để không phụ tấm lòng và sự hy sinh của em.

    Chưa có một đoạn kết nào cho tình yêu và sự chia ly của tôi và em...

    Tôi chưa biết phải bước tiếp như thế nào trên con đường không có em bên cạnh, tiếp tục cố gắng hướng về phía trước hay bỏ cuộc, buông xuôi?

    Nhưng tôi tin cuộc sống luôn có điều kỳ diệu, tôi luôn hy vọng vào một ngày nào đó, ở một nơi nào đó, trong một không gian nào đó... tôi và em sẽ gặp nhau.

  17. Avatar của Nguyễn Lữ
    âu kơ....sure.
  18. Avatar của Nguyễn Lữ
    forever...
  19. Avatar của Nguyễn Lữ
    Ma kết +Bạch dương đúng hợp lun!
  20. Avatar của daklak
    Quá khứ ngày đó cô xếp lại phía sau, bởi chỉ có cách duy nhất ấy mới khiến cô trân trọng một phần cuộc đời của mình, ghi nhớ những khoảnh khắc của một thời nông nổi ấy. Cô cầu chúc anh bình yên bên một người khác hay ít ra có ai đó sẽ yêu anh, như cô từng yêu. Cô lớn lên như thế trong tình yêu chưa bao giờ hết, chỉ là tạm đi ngủ đâu đó. Cô gọi đó là yêu thương và cô cũng gọi anh là yêu thương.

    Hát một bài hát, kỷ niệm về thời thanh xuân rồi sẽ qua đi của em.

    Yêu một người, cư ngây ngô cho đó là suốt đời

    Hát một bài hát, kỷ niệm về thời thanh xuân rồi sẽ qua đi của anh

    Rồi sẽ có một người luôn luôn bước cùng em mãi mãi không rời xa


    Ngày đó, nơi bờ sông, cô từng để anh về với con đường anh lựa chọn. Bây giờ, cũng chính nơi đây, cô cười: “Anh phải hạnh phúc nhé!” Chỉ là chút duyên rơi nơi đáy sông trong ngày 18 nhưng cô trân trọng và lưu giữ. Cô đã ổn, đã biết cách xếp anh vào từng mảng ký ức để có thể an nhiên lần dò tìm lại ngày xưa. Nơi chỉ còn những điều đã cũ. Nơi có nụ cười không thể chạm lại và hạnh phúc không thể sát gần. Nơi người nào đó đã rời đi và cũng không có tư cách để thuộc về nhau thêm lần nữa. Từng là người lạ, rồi thành người quen nhưng tất cả cứ dần rời đi như những người ngang qua nhau giữa phố. Đôi lúc còn dửng dưng đến độ, ta không được chào.

    Tình, xoay lưng một cái đã thành người xưa. Chuyện, ngoảnh đi ngoảnh lại tất cả rồi sẽ thành ngày hôm qua. Cuối cùng, sau bao ngày tháng khô cằn, nước mắt cô cũng rơi được. Cô nhận ra, tình yêu không thể làm người ta chết ngay được, thực ra nó chỉ đâm một mũi kim vào chỗ đau nhất làm cô khóc lịm dần đến không còn nước mắt.

    Chiếc xe bus số 6 chạy chầm chậm rồi dừng hẳn, có cô bé tóc ngắn cầm điện thoại bước xuống cười giòn tan: "Ngã ba Nhà Thờ, anh đón em nhé!"
Trang 1/21 1234567891011 ... CuốiCuối
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 14:23
Copyright © 2018 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.
Cơ quan chủ quản: Công ty TNHH Media Agency
Partners: Diễn đàn chứng khoán | Digital Marketing Agency Việt Nam
Bản quyền © 2005-2018 TinhYeuPhuongNam
Sáng lập: TYPN - Tình yêu phương nam
Phát triển: Thành viên VBBForum - DakLak.Org - BMTvn.com
® Ghi rõ nguồn "BuonMaThuot.Org" khi phát hành lại thông tin tại website này